Sở thích của anh trở nên kỳ cục hơn từ ngày tôi có bầu cháu Duy. Đầu tiên, anh đề nghị được vẽ một bức tranh nhỏ lên cái bụng bầu tròn trịa của tôi. Bức vẽ rất đẹp, là hình anh đang hôn lên bụng bầu, bên cạnh có dòng chữ: “Bố yêu hai mẹ con nhất trên đời!”. Sau đó anh viết ngày tháng và kí tên cạnh đó. Tôi phát khóc khi xem ảnh anh chụp lại, cảm động vì tình yêu thương mà anh dành cho mẹ con tôi. Bức ảnh đăng trên blog của tôi đã được nhiều bạn bè, người thân trầm trồ khen sự sáng tạo và tình cảm của chồng dành cho. Chồng tôi khoái chí ra mặt.
Cứ nghĩ đẻ xong, hết cái bụng bầu là anh hết địa điểm để vẽ. Ai dè, càng ngày chồng tôi càng bệnh nặng. Anh cứ như một đứa trẻ lao vào trò chơi mới. Anh tháo nhẫn cưới của vợ chồng tôi ra, hì hụi ngồi vẽ một cặp nhẫn rồng phượng thay thế. Đợt các bạn trẻ rộ mốt xăm ở cổ tay, cổ chân, anh cũng hào hứng về làm đẹp giúp vợ. Anh hì hụi vẽ cả buổi những hình thù uốn lượn trên cơ thể tôi. Nói thật là cũng đẹp, nhưng không hợp hoàn cảnh tí nào.
Chuyện anh vẽ vời còn làm ảnh hưởng lớn đến công việc của tôi, bởi vì nghề của tôi là giáo viên. Những hình vẽ trên cổ tay, cổ chân của tôi làm cho học sinh và đồng nghiệp chú ý. Giờ giảng trên lớp, tôi nghe rõ mồn một tiếng học trò bàn tán những hình vẽ ấy. “Cô sành điệu nhỉ!”, “Cô gì mà xăm mình?”, “Tao tưởng trường mình cấm học sinh xăm trổ, giáo viên còn thế thì nói ai!”. Tôi không tài nào tập trung vào bài giảng vì những lời nói ấy. Thầy hiệu trưởng gọi tôi lên, buộc tôi xóa ngay hình xăm và yêu cầu tôi viết kiểm điểm. Tôi khổ sở chẳng biết giải thích thế nào, chả lẽ lại khai ra đam mê dở hơi của chồng.
Tôi ấm ức kể với chồng về rắc rối anh gây ra thì anh cười tỏ vẻ hối lỗi: “Anh chỉ muốn làm đẹp cho vợ xinh đẹp thôi!”. Rồi anh chạy lại ôm chặt và hôn tôi một cái thật tình cảm. Như thế làm sao mà giận lâu cho được.
Cứ tưởng thế là yên, ai dè chồng tôi chuyển sang vẽ ở những vùng không ai thấy được. Một buổi sáng ngủ dậy, tôi hốt hoảng vì hai đầu nhũ hoa của mình được chồng biến thành hai đài sen. Tôi dở khóc dở mếu hì hụi xóa đi mà không được. Quát chồng thì anh tỉnh bơ hỏi: “Có đẹp không?”. Chồng tôi còn khai đã chuốc thuốc ngủ để tôi nằm yên cho anh vẽ. Tôi điên tiết lắm.
Chuyện cứ tiếp diễn cả năm trời, sở thích của anh càng ngày càng quái gở. Vùng kín của tôi cũng bị anh lôi ra vẽ́. Tôi khổ không tài nào nói hết. Cái ham mê của anh chẳng đem lại thêm đồng nào cho tôi, chỉ tiêu tốn tiền nhà, mất thời gian, lại còn phiền hà nữa chứ.
Chàng nghệ sĩ của tôi lại còn dám lôi con ra để vẽ. Gần đây, cảm hứng từ Euro, anh lôi thằng bé ra vẽ. Đầu tiên chỉ là những lá cờ ở hai bên má của con. Thằng bé kêu ngứa và mặt có dấu hiệu mẩn đỏ, tôi xót con mắng chồng. Anh ù ù cạc cạc vâng dạ.
Tôi mắng chửi chồng và yêu cầu anh dừng ngay việc đem vợ con ra làm thú vui tiêu khiển. Tôi vừa khóc, vừa xả hết bao ấm ức, khó chịu lâu nay vì bị anh đem ra vẽ bậy. “Cái trò này của anh bệnh hoạn không chấp nhận được. Có kiếm ra xu nào từ ấy mà sao anh ham mê rồi hành hạ em và con. Anh làm em thân tàn ma dại thì được nhưng con thì anh tha cho nó. Số em sao lại khổ thế này!”. Con tôi thấy mẹ bù lu bù loa lên thì tròn mắt nhìn, còn bố nó thì xám mặt lại. Nghe tôi lu loa một lúc thì anh gào lên: “Em thôi đi, anh không ngờ em lại thay đổi như vậy? Sự lãng mạn ngọt ngào của em ngày xưa đâu rồi? Đây là sở thích, đam mê của anh, mong em tôn trọng!”. Nói rồi anh đùng đùng bỏ đi. Cả đêm hôm qua anh không về nhà.
Tôi rối trí quá. Thực sự tôi đã thay đổi sao? Nhưng đã có gia đình, là một người mẹ, tôi không thể cứ mãi mơ mộng hão huyền như xưa nữa. Vả lại, sở thích kỳ cục của anh quả thật làm tôi rất khổ sở. Tôi phải làm sao để nói cho anh hiểu và thay đổi?
Link to full article


0 comments:
Ý KIẾN CỦA BẠN
Tell us what you're thinking... !